Tiếng trống trường học xưa nay đâu rồi.

 Không biết tự bao giờ tiếng trống trường học đã đi vào trái tim của tất cả những ai từng ngồi trên ghế nhà trường. Với tôi, tiếng trống trường là kí ức tuổi học trò, là kỉ niệm của cả một thời thơ ấu.                                          Tôi nhớ như in cái ngày đầu tiên mẹ đưa tôi đến trường. Ngồi trước cửa lớp, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài vì hồi hộp xen lẫn một chút háo hức, bàn tay thì lạnh ngắt ,bỗng dưng tôi giật bắn người khi nghe thấy tiếng trống trường, nó giòn giã làm sao, nó xua tan hết trong tôi bao lo lắng, sợ hãi, nó như truyền vào tôi một thứ sức mạnh kì lạ, giúp tôi tự tin đón nhận thử thách mới, nó giúp tôi mạnh mẽ bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời. Và rồi cứ thế từng ngày trôi qua, tiếng trống trường học đem lại cho tôi vô vàn những cảm xúc: náo nức trước một năm học mới, sợ hãi trước mỗi kì thi, cuống cuồng mỗi khi kiểm tra mà bài làm vẫn chưa xong, nhẹ nhõm khi ra về và đâu đó một chút nuối tiếc của ngày cuối năm. Cứ thế, cứ thế tiếng trống đã trở thành người bạn không thể thiếu của tôi. Không biết từ lúc nào tôi nhận ra mình yêu nó, yêu như đúng nghĩa của từ “yêu”.Năm nay, cuối cấp, tự dưng vào ngày khai trường, nghe tiếng trống tôi lại không còn náo nức như 11 năm qua. Tôi lặng đi, thấy lòng mình trống trải. Tôi chợt nghĩ, sao thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà chỉ còn vỏn vẹn một năm nữa thôi tôi đã phải chia tay với nó, người bạn gắn bó với tôi 11 năm trời – tiếng trống đem lại cho tôi niềm tin và hi vọng, đem lại sự sung sướng khi sắp được về nhà “ăn cơm của má”, rồi tôi tự trấn an mình “thôi kệ, ít ra thì mình cũng còn một năm với nó ”.

Nhưng rồi vào một ngày cuối tháng 9, đang cắm cúi viết, bỗng dưng tôi như ngớ người đến không còn giữ được cấy viết trên tay khi nghe tiếng cô giám thị trên loa:” Thông báo, kể từ hôm nay, nhà trường sẽ dùng chuông báo hiệu thay tiếng trống. Nhắc lại, kể từ hôm nay, nhà trường sẽ dùng chuông báo hiệu thay tiếng trống”. Tất cả chỉ có thể diễn tả bằng hai từ “hụt hẫng”. Tôi cứ đinh ninh rằng ít ra thì cũng còn một năm nữa để nghe tiếng trống trường, nhưng không ngờ cái ngày đó đến quá sớm. Cả đêm hôm đó tôi không ngủ được. Tôi không thể tin được vào sự thật. Không hiểu sao tôi không còn động lực, có lẽ tiếng trống đã ảnh hưởng quá lớn với tôi. Trưa hôm đó, thầy bước vào lớp và hỏi “tiếng chuông nghe lớn không”, các bạn trả lời “lớn”, lúc đó trong tôi hoàn toàn trống rỗng… image

Tôi đã cố gắng tìm kiếm trong trái tim mình một góc dành cho tiếng chuông xa lạ. Nhưng đến hôm nay thì tôi nhận ra rằng điều đó quá khó đối với tôi…Tôi ứa nước mắt khi đọc câu thơ:”Buồn không hả trống/Trong những ngày hè/Bọn mình đi vắng/ Chỉ còn tiếng ve?”. Với Tôi thì tiếng trống rất buồn trong những ngày hè lặng im, càng nghĩ tôi càng đau, chỉ mấy ngày mà trống buồn như thế, thì giờ đây khi trống mãi lặng im không biết rồi trống sẽ ra sao. Không biết rồi những thế hệ mai sau, khi nhắc về mái trường các em sẽ còn gì đọng lại trong nỗi nhớ….

Gọi điện Chỉ Đường
Facebook chat