trống trường học ngày khai trường là tiếng gọi thời thơ ấu

Tiếng trống trường học đã đi vào trái tim của tất cả những ai từng ngồi trên ghế nhà trường, là kỉ niệm của cả một thời thơ ấu. Bao thế hệ học trò đã từ đây toả đi khắp muôn nơi để cùng dựng xây đất nước, nhưng ai nấy cũng đều luôn gìn giữ, nâng niu âm thanh tiếng trống trường cùng hình ảnh thầy cô trong sâu thẳm tâm hồn…

Đ/c Phạm Quang Nghị, Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội đánh trống khai giảng ở THPT Nguyễn Trãi (Ba Đình).

trống trường học

Tiếng gọi một thời thơ ấu
trống trường học được dùng làm hiệu lệnh báo giờ trong nhà trường, hoặc cũng thường được dùng để đánh nhịp mỗi khi vào giờ thể chất. Nhưng có lẽ với tuổi học trò thì tiếng trống giục vào lớp và tiếng trống tan trường luôn đem lại những cảm xúc rất khó tả.
Mà nghĩ cũng lạ. Vẫn chiếc trống đó, nhưng sao âm thanh của mỗi lần vang lên lại khác nhau đến thế. Quả trống da trâu nhẵn mòn và trông rất cũ kỹ ấy chứa đựng trong mình muôn ngàn âm thanh với nhiều cung bậc, giai điệu khác nhau. Phải chăng trống biết lắng nghe những tâm sự của con người hay trống chính là tiếng vọng tâm hồn của lớp lớp học trò! Nào là tiếng trống ngày tựu trường tưng bừng, náo nức như thúc giục, mời gọi bước chân; Tiếng trống báo giờ vào lớp thì hồi hộp, chờ trông những điều mới mẻ trong bài học tới; Còn tiếng trống buổi tan trường thì khoan thai pha niềm luyến tiếc cùng hy vọng, hướng tới ngày mai. Đặc biệt hơn cả là tiếng trống trong buổi học cuối cùng của đời học sinh thì nghe xao xuyến, bâng khuâng mà rưng rưng nước mắt…
Với tuổi học trò, tiếng trống trường giống như một người bạn thân, gắn bó từng ngày từng giờ trong suốt cả quãng đời học sinh trong sáng, tinh nghịch và vô tư. Nhưng tiếng trống trường học cũng giống như người thầy chu đáo và ân cần, gần gũi mà rất trang nghiêm. Tiếng trống trường chuyên cần và nhẫn nại, đều đặn mà mực thước như tấm lòng của thầy cô. Ngày lại ngày, sau tiếng trống báo giờ là lớp lại ngân lên lời cô giảng bài, đưa chúng tôi đến những khung trời mới lạ. Những phép toán, bài thơ cứ lần lượt hiện ra trên từng trang sách mở. Năm tháng trôi qua theo từng nhịp trống trường, theo từng bước lớn khôn của những lớp học trò và theo từng hạt bụi phấn mãi còn vương trên mái tóc thầy cô…

Vang vọng trong suốt cuộc đời
Không biết tự bao giờ tiếng trống trường đã đi vào trái tim của tất cả những ai từng ngồi trên ghế nhà trường, trở thành kí ức tuổi học trò, là kỉ niệm của cả một thời thơ ấu. Âm thanh gần gũi, thân thương của tiếng trống trường luôn gắn liền với những năm tháng tuổi thơ và vang vọng trong suốt cuộc đời của mỗi con người. Những giai điệu trầm bổng ấy vẫn hằng đánh thức hồn người, gợi nhớ những kỷ niệm tuổi học trò, gợi nhớ hình ảnh bạn bè, thầy cô và mái trường xưa…
Đón lớp trò đến rồi tiễn lớp trò đi, tiếng trống vẫn chuyên cần và gần gũi, thân thương như thế, mặc cho bao đổi thay đã diễn ra, để rồi, bao thế hệ học trò đã toả đi khắp muôn nơi để cùng dựng xây đất nước, nhưng ai nấy cũng đều luôn gìn giữ, nâng niu âm thanh tiếng trống trường cùng hình ảnh thầy cô trong sâu thẳm tâm hồn…
Mải lo toan với bao nhiêu chuyện của đời thường, đôi khi chúng ta quên hẳn những việc tưởng chừng như đơn giản nhưng cứ theo ta suốt cuộc đời. Điều đơn giản đó có lẽ không chỉ của riêng tôi, mà cả với những ai đã qua thời đi học đều nhớ khi nghe nó trỗi lên, đó là Tiếng trống trường.
Những năm gần đây, nhiều nơi đã thay trống trường bằng chuông điện, hiện đại hơn, có lẽ do không gian trường quá rộng không thể dùng trống như xưa. Học trò ngày nay cũng đã quen với những tiếng chuông khô khan đến chói tai ấy. Và những dòng thơ của nhà thơ Thanh Hào: “Buồn không hả trống/ Trong những ngày hè/ Bọn mình đi vắng/ Chỉ còn tiếng ve…” hẳn rồi sẽ chìm vào im lặng cùng với tiếng trống trường!
Hôm nay, chợt nghe tiếng trống trường, những kỷ niệm thời còn đi học theo nhau hiện về, tất cả như mới hôm qua.
T.H
(Ảnh minh họa. Nguồn Internet)

Gọi điện Chỉ Đường
Facebook chat